Cái lạnh khẽ chạm vào nỗi nhớ dù vẫn biết sau những lần trắc trở Ta muốn chạm vào nhau Nhưng hiện thực chỉ là những nỗi đau Sau mỗi lần chạm làm sâu thêm vết xước Dù cuộc đời không còn như trước. Nhưng em sẽ tròn nguyện ước ở ngươi sau...
Vùng cổ tích sao em còn sống mãi Để chua xót hoài nhưng hiện thực của vần thơ Cái thủa xa với 2 đứa còn mộng mơ Em hãy cất đi để mình cùng đi tiếp Hà Nội cũng đông rồi Con thuyền đã sang sông Sao em chẳng cập bến Đón đông chi cho cái lạnh tê lòng Hồ gươm buồn hai hàng liễu rủ Mặc gió đông thỏa sức đung đưa Và giờ này em đã tỉnh giấc...
Không biết từ khi nào ( Có lẽ cũng khoảng 10 năm trở lại đây) tụi mình gồm cac gia đình Bob, Choác , Quái vật, Tâm Thắng , Hùng Hương., Bờm tập trung ở nhà Bờm gặp nhau cuối tuần. Tụi mình tự nấu các món ăn không những trên mọi miền đất nước mà còn cả trên thế giơi nữa . Vì lâu lâu có ai đi công tác trong và ngoaì nước thấy món gì khoái khẩu...
Đàn ông nông nổi giếng khơi Đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu. Câu ca dao từ ngàn xưa đã thấy xã hội coi chị em chúng ta không ra sao cả. Ai bảo ngay từ khi bắt đầu từ lúc tạo hoá đàn bà chỉ được thượng để tạo ta từ một dẻ xương sườn của đàn ông. Nghe mà tức anh ách. Nhưng sinh ra làm kiếp đàn bà phải chịu thôi. Đàn bà chúng ta coi vậy mà...